Thứ Hai, 12 tháng 9, 2016

Thơ049- Nói Với ĐÔI BỜ






Nói Với ĐÔI BỜ


Ngày nầy hai mươi chín năm về trước
Nơi miền Đông Bắc Mỹ rất xa xôi
Cạnh Đại Tây Dương ... với ta đất mới
Chân chạm tái sinh ... trở lại làm người

Hành lý mang theo chỉ niềm hy vọng
Hạt giống tâm can gieo xuống đất lành
Gió lạnh thương tình nhìn làn áo mỏng
Vỏn vẹn xách tay còn bộ cũ hơn

Mỗi năm đến ngày âm thầm ta giỗ
Tưởng niệm xác ta từng mảnh tơi bời
Nơi chốn sinh ra ... quê cha đất mẹ
Đã những hạnh thời ... hạ nhục ta chơi

Đã tới đường cùng không còn chỗ thoát
Đành phải buộc lòng ai muốn ly hương
Chỉ còn .... chia đời ra làm hai đoạn
Nửa cuối xuống thuyền đối mặt đại dương

Mạng số con người ta tin thiên định
Đặt ta nơi đâu nào thể từ nan
Ta nhỏ li ti trong toàn nguồn máy
Chiêm nghiệm vậy rồi .... lòng thản tâm an


NhàQuê Sep 04, 2016

Thơ048- Nói Với VÔ ĐỀ


Nói Với VÔ ĐỀ


Ta đem hạt giống nghịch mùa
Gieo lên đất bạc giữa trưa muộn phiền
Ngồi chờ phép lạ phép tiên
Nứt trong kẽ đất nhú tiền kiếp nhau

Ta đem cọng tóc ngọt ngào
Chẻ hai ràng rịt mảnh nào phôi pha
Ngồi chờ vạt nắng trổ hoa
Bóng râm rớt xuống vai ngà phía không

Ta đem tất cả mặn nồng
Xếp thành một dãy nơi sông hững hờ
Ngồi chờ đêm thắp mộng mơ
Ngày đang hóa thạch rừng chơ vơ buồn

Ta đem nước trở về nguồn
Làm vui cổ tích giữa muôn bất ngờ
Ngồi chờ trăng rọi cõi thơ
Hồ như đâu đó hoang sơ đang mùa

Ta đem trang giấy đã xưa
Ra phơi con chữ còn chưa nhạt nhòa
Ngồi chờ chấp chới hai tà
Từ trong trí tưởng bước ra tình cờ

Ta đem từng hạt ngu ngơ
Rải đều diện tích hoang sơ chưa từng
Ngồi chờ nhặt trái rưng rưng
Hồn nhiên đáp xuống từ tầng không không


NhàQuê Sep 01, 2016




Thơ047- Nói Với THẢO LƯ




Nói Với THẢO LƯ

(Viết Cho Mùa Sinh Nhựt)


Nơi ta ở đang Hè xanh mướt
Khi vắng xa sao nhớ quá chừng
Đám bạn kêu dời đi chỗ khác
Tiếc làm gì xứ lạnh căm căm

Thôi chẳng ham đời du mục tử
Ta cây hiền cắm xuống đơm bông
Đất thương tình dưỡng nuôi mầm hạt
Tặng cho ta .... tình mặn nghĩa nồng

Đường dọc lối ngang từng mọi ngã
Ta quen như thể đó quê nhà
Không bà con ... gặp chào thân thiện
Nhắc nhớ về một thuở xót xa

Căn nhà nhỏ cuối cùng ... thân thiết
Thành phố nầy ta đã mấy nơi
Chỗ mướn tạm khi vừa mới đến
Thôi .... dừng đây .... chán cảnh di dời

Nhớ một thuở mua nhà thật lớn
Cho người thuê phiền phức bao lần
Mùa Đông lạnh tuyết rơi tình tứ
Đâu được nhàn ngồi ngó xuống sân

Cây xăng hiệu thuốc không xa lắm
Tiệm bánh pizza nức tiếng ngon
Siêu thị .... buffet vài block phố
Cơm Tàu giao tận chỉ cần phôn

Thảo lư ơi ... ta yêu ... yêu lắm
Trí mở mang nhờ góc nhỏ riêng
Đa Sự Cốc dồi trau kiến thức
Đâu xa vời .... hạ giới thần tiên

Xuân Hạ Thu Đông khoe mỗi vẻ
Nơi nào có được vậy hay không
Thiên nhiên đã tặng ta tranh thực
Treo cạnh đời trần .... sắc sắc không .... không

NhàQuê Aug 24, 2016





Thơ046- Nỗi Niềm

Nỗi Niềm

Chủ nhà là một viên công an
Gả chồng hay cưới vợ cho con tôi không cần biết
Khi có lời mời thì tôi cứ việc
Đến chia vui với tất cả nỗi buồn

Buổi tối ấy gặp học trò cũ trong trường
Họ làm lơ như tôi chưa từng có mặt
Xứ sở nầy thiệt chật
Không còn nơi cho tôi giấu ngậm ngùi

Nhưng tai tôi vẫn lọt tiếng cười
Nghe họ kháo nhau thăng quan tiến chức
Nghe họ bàn nhau xin học
Khóa gì gì để kiếm mớ lý luận nhiều hơn

Bảy mươi năm tôi từng gặp quá nhiều buồn
Nhưng đó là lần tôi nhớ nhất
Trái đất nầy thiệt chật
Cho tôi người thầy không biết đi đâu

Lại có nỗi buồn hay đúng là niềm đau
Khi không dám bước chân vào trường cũ
E chuốc vào thân điều dữ
Bộ tính toan phá hoại gì đây ! ?

Nên tôi phải dạy cho con cháu điều nầy
Khẩu hiệu tuyên ngôn thãy toàn mị ngữ
May sao đáy vực đen tôi còn nhớ chữ
Ghi lại đây với cả nỗi niềm

Nếu một đêm sáng ngày tôi không dậy nữa
Là tôi thản nhiên đi về phía chẳng hận thù
Không lên thiên đường vì tôi nào phải bậc chân tu
Nhưng biết chắc không có tôi đi vào địa ngục

NhàQuê Aug 11, 2016

Thơ 045- Chuyện Thường Ngày

Chuyện Thường Ngày

Ngày ngày đôi tách "trà ba ngón"
Một cốc cà phê thiệt ít đường
Lên NET lướt qua tin nóng hổi
Rề rà ghé lại quán văn chương

Coi pha bịnh tật sống yên bình
Không tự buộc mình theo sách kinh
Phật Chúa Thánh Thần thì kính trọng
Và hằng tâm phục những cao minh

Rảnh rang gọi CHAT cùng bằng hữu
Tâm sự ... tào lao ... đủ chuyện đời
Năm tháng đi qua chừng trực lại
Gọi đùa "thùng rác" chứa buồn vui

"Văn Võ Song Toàn" một ít khen
Nghe thì khoái chí .. ngộ à nghen!
Cái gì cũng chỉ hàng sơ đẳng
Ý mượn lời vay ...cấp bậc quèn

Đuợc khen trí nhớ thiệt là dai
Hỏi đáp còn thêm thắt tếu hài
Chỉ có cái điều "lùn" chút đỉnh
Già nhờ ăn ảnh đẹp như ai

Rầm rộ người ta hay mách thuốc
Nan y thầy chạy trị đều lành
Tầm thường những món nơi thôn dã
Lá đọt mọc đầy hái nấu canh

Món nghèo hồi nhỏ ăn như thế
Bởi vậy tiên đơn chứa sẳn rồi
Phục kích bên trong chờ bịnh đến
Nhảy ra bắt sống dễ như chơi

Một mình một kiểu một mô đen (model)
Bởi thấy "On Sale" xáp lại liền
Mua riết nhà bằng hai lỗ mũi
Không còn chỗ chứa bị nhằn thêm

Nói túng cần chi cho rộng rãi
Tối chun vô ngủ vẫn chiêm bao
Thấy nằm bên cạnh là hoàng hậu
Đòi hỏi gì hơn phải vậy nào

Khi nào cảm hứng làm thơ ướt
Tưởng tượng như đang nói với tình
Thiên hạ thường hay chê ế độ
Làm gan tim lại đánh thùng thình

Gần đây khơi chuyện Bob Kerrey
Dũng cảm xin tha thứ còn gì
Dù chẳng tự tay gây tội ác
Nhận phần trách nhiệm vị chỉ huy

Nhìn ông khập khễnh trên màn ảnh
Gương mặt điển trai rất dễ thương
Thử hỏi tri hành ai có được
Tự mình đem trả lại huy chương

Cái lạ là sao không chịu lớn
Vung vai đứng thẳng với nhân gian
Hay còn chưa thoát vòng nô lệ
Trở lại nghịch chiều lịch sử chăng

Góp ý xa gần đấm đách nghe
Đàn anh liếc cái nín im re
Kim cô lỡ đội làm sao tháo
Bổng lộc đà ban phải kết bè

Mới biết làm người bao trắc ẩn
Còn như giả vượn chỉ xum xue
Ráng mà học hỏi điều chân thiện
Gột rửa u mê thoát xác hề !

Cấp lớn bây giờ giỏi nội công
Nên hay "Nhấn Mạnh" kiểu thầy gồng
Nên ngầm dưới hiểu gần gần được
Nhấn mạnh vài lần mọi việc xong

Tự biết lâu nay đã trật chìa
Nhưng mà sửa đổi ắt còn khuya
Đừng hòng tính chuyện toan giành giựt
Cái mác Ma - dzề ính Việt hê

NhàQuê July 2016

Visitor Map

web stats
Bản Đồ Hành Chánh Ba Tri
Photobucket Photobucket
Không Ảnh Thị Trấn Ba Tri
Photobucket
Photobucket